Đối diện chiến xa địch

https://i2.wp.com/tqlcvn.org/images/td3-TQLC%20TRANS.gif

MX Văn Tấn Thạch

Cac chien si QLVNCH ban ha chien xa T54 cua vc tai Quang Tri nam 1972
Sau khi Quảng Trị rơi vào tay địch, phòng tuyến Mỹ Chánh trở thành làn ranh tạm phân chia Nam Bắc, địch đã mở nhiều cuộc tấn công thăm dò vào vị trí của quân ta. Tôi còn nhớ một trong những trận đánh thăm dò lớn nhất của Cộng quân bằng chiến xa.

Chiều ngày 22/5/72 các tổ tiền đồn đã nhìn thấy thiết giáp địch ẩn hiện ở ven làng mạc về hướng Bắc của Mỹ Chánh. Trời càng về chiều chiến xa địch càng xuất hiện nhiều hơn, Pháo binh và phi cơ được gọi tăng cường tối đa, tuy nhiên có lẽ vì tấn công toàn diện nên hỏa lực yểm trợ của ta cũng bị giới hạn đáng kể. Mặt trời vừa sụp xuống là những chiếc T.54 đã vượt qua khỏi cánh B của Tiểu đoàn 3. Đại đội 3 hầu như tan rã, một số chạy dọc theo bờ sông về hướng phá Tam Giang, một số lội sông qua bờ hướng Tây với hy vọng gặp được cánh A, nơi Bộ chỉ huy đang bố trí ở làng Cổ Lũy cách dòng sông chừng một cây số. Ở đây, lực lượng chủ lực chính của Đại đội chỉ huy là Trung đội vũ khí nặng 81 ly mà lúc ấy tôi là Trung đội trưởng. Tôi lãnh phần trách nhiệm bố trí ở hướng Bắc và hướng Đông, phần còn lại là do các ban sở đảm trách, gồm có Quân y, Truyền tin, An ninh, các ban 1-5 cũng như Tiểu đội Biệt kích để bảo vệ Tiểu đoàn trưởng. Từ 9 giờ tối, không lúc nào tôi rời máy truyền tin, tôi liên tục điều chỉnh Pháo binh cũng như phi cơ quan sát. Tiếng động cơ Thiết giáp ngày càng gần và hướng về phía chúng tôi. Tôi yêu cầu Trung tá Bình cho tiếp tục pháo dọc theo con đường mòn mà tôi đoán là chiến xa địch đang dùng để tiến quân. Địch áp dụng chiến thuật khá hiệu nghiệm là cho xe chạy chừng vài phút rồi ngừng lại, tất cả đều tắt đèn. Cứ mỗi lần nghe tiếng máy nổ tôi lại kêu Pháo binh, sau những loạt pháo như vậy chúng ngừng và sau đó lại tiếp tục. Càng về khuya tiếng động cơ càng gần và tôi lại yêu cầu Pháo binh. Đến 4 giờ sáng, chiến xa địch bắt đầu đi ngang qua tuyến của tôi. (Ngay từ buổi chiều tôi đã trang bị cho tất cả binh sĩ, mỗi người 2 quả M.72 chống chiến xa, riêng tôi có một cây 2O2, loại súng có 4 viên đạn mà chúng tôi được trang bị từ ngày ở Hạ Lào về). Chúng tôi đợi chiếc thứ nhất, nhì… rồi đến thứ năm thì bắt đầu khai hỏa. Quả đầu tiên tôi bắn ra đúng ngay vào pháo tháp của chiếc T.54 thứ ba, xe ngừng lại lửa bốc cháy rắc rắc. Liền sau đó tất cả binh sĩ đều hành động, những vệt sáng vụt bay ra, trái trúng trái trật. Tôi cũng hứng thú bắn thêm hai quả nữa, 3 chiếc T.54 nằm ụ tại chỗ, anh em lên tinh thần lắm nhưng giây phút vui mừng đó lại tan nhanh vì mỗi anh chỉ có 2 quả và đã xài hết rồi ! Về phía Cộng quân, có 2 chiếc không bị trúng đạn quay đầu vào tuyến đóng quân, mười mấy chiếc chạy sau cũng chuyển hướng dàn hàng ngang ủi đại vào vị trí của ta. Lựu đạn nổ vang rền, những tràng đại liên từ trên pháo tháp của tăng địch…sáng rợp trời đêm có lẽ cũng làm khiếp sợ một ít binh sĩ không có kinh nghiệm. Hai tăng địch đã vào đến Bộ chỉ huy Tiểu đòan, ủi sập các hầm hố cá nhân, cày nát lều chõng, mọi người đều chạy thoát thân. Phần tôi và các binh sĩ vẫn nằm yên tại chỗ, lúc này đã có hơn 1O chiếc tăng khác tràn vào tuyến. Đến đây lính tôi thực sự tan hàng, keœ chạy ra người chạy vô, tôi không còn kiểm soát được ai cả. Cầm máy truyền tin trong tay, tôi áp sát vào tai nghe lệnh Đại bàng Bắc Giang (Tiểu đoàn trưởng):

– Thạch Thảo, Thạch Thảo, nghe rõ trả lời.

– Thạch Thảo tôi nghe đây.

– Bây giờ anh ở đâu ? Phải cho con cái cố thủ.

Tôi vội vàng trình Bắc Giang là tôi vẫn cố thủ ở đây. Bắc Giang tiếp:

– Bây giờ anh cần gì ?

– Xin Đại bàng cho T.O.T vào ngay trên đầu tôi.

T.O.T là danh từ mà chúng tôi thường dùng để gọi Pháo binh bắn tiêu diệt một vị trí nào đó. ở bên kia đầu máy Bắc Giang la lớn:

– Không được, không được, như vậy mình sẽ chết cả lũ !

Tôi đáp gọn:

– Không còn cách gì khác hơn, bọn nó đã tràn ngập cả rồi.

Sau đó tôi nghe tiếng xè xè trong máy rồi im bặt. Trong khoảnh khắc đó, một chiếc T.54 lù lù bò đến cách tôi chừng 1O thước. Cầm cây 2O2 trong tay với viên đạn cuối cùng, tôi từ từ đưa súng lên vai định bóp cò. Tôi biết đây là giây phút cuối cùng của đời mình, vài phút ngắn ngủi nữa tôi sẽ ra sao, hồn tôi sẽ về đâu, ôi cuộc đời của một người lính chiến… Một ý nghĩ thoáng qua đầu tôi rất nhanh, tôi tự biết rằng với khoảng cách quá gần như thế này, khi quả đạn được bắn ra cho dù địch không bắn lại, mình cũng bị sức dội của trái đạn làm cho mất mạng. Những tràng đại liên sáng ngời nhả từ xe tăng địch đã vô tình làm cho tôi hủy bỏ ý định trên. Tôi vội vàng cúi người xuống ẩn mình vào bức tường đổ nát. Trời hãy còn quá tối, bởi vậy mà bọn chúng không nhìn thấy tôi. Những tiếng chưœi thề từ trên xe tăng lẫn tiếng xích sắt nghiền trên nhà, và chiếc T.54 từ từ chạy ngang chỗ tôi nấp không đầy 2 mét. Sau khi chiếc tăng đã qua, tôi để cây 2O2 xuống rồi đi bọc ra sau, tại đây tôi gặp Trung sĩ nhất Hạnh đang loay hoay không biết chạy hướng nào. Tôi bảo anh theo tôi, hai thầy trò men theo bờ tre, đi một đoạn chúng tôi đã ra khỏi làng. Tôi ngồi sát xuống đất quan sát thì thấy một dọc dài, định thần nhìn kỹ hơn thì ra cả Tiểu đoàn đều có mặt tại đây. Tôi đi nhanh về phía trước và gặp Tiểu đoàn trưởng, cố vấn Mỹ, ban 3, cùng các sĩ quan các ban khác… có tiếng máy xì xào của anh cố vấn Mỹ có lẽ để xin cứu nạn. Tôi nói với Trung tá Bình: “Đại bàng phải tìm cách chứ ngồi đây là bị bắt cả đám, tụi nó sắp ra tới nơi rồi !”. Đại úy Bằng nhanh miệng bảo tôi mở đường lẹ lên. Mọi người bắt đầu di chuyển, theo sát tôi có Đại úy Bằng ban 3, Thiếu úy Chánh ban 5, Trung úy Hào ban 2. Phần còn lại đi chung với Tiểu đoàn trưởng, trong đó có anh Các, Trung đội trưởng Trung đội truyền tin, người bạn chí thân của tôi. Đi được một khúc, tôi lủi vào bụi tre trải vội tấm bản đồ, ba bốn anh em khác ngồi lại che khuất ánh đèn Pin. Tôi quyết định mở đường đi ngược về hướng Bắc để trở ra đồng trống, và may mắn thay tôi đã tính đúng đường nếu không là chúng tôi đã bị bắt sạch vì ngoài Thiết giáp địch còn bố trí Bộ binh cùng khắp các lũy tre quanh làng. Đoàn người nối đuôi theo sau, tôi chợt nghe tiếng AK nổ dòn, Bộ binh địch đã cắt đứt Tiểu đoàn ra làm hai. Trên 5O người theo tôi tiếp tục di chuyển, phần còn lại bị đánh ngược qua một bên, sau đó tôi không liên lạc được với họ nữa. Những loạt AK vừa rồi đã lấy đi sinh mạng của anh Các bạn tôi, (anh xuất thân từ Hạ sĩ quan Hải quân, được đi học khóa Sĩ quan Thủ Đức đặc biệt. Các về Tiểu đoàn 3 Thủy Quân Lục Chiến làm sĩ quan Truyền tin sau một thời gian thụ huấn tại trường Truyền tin Vũng Tàu. Tôi và Các xem nhau như anh em ruột thịt, nhớ lại những ngày đơn vị cắm trại 1OO% mà tôi và Các vẫn ung dung ở Sài Gòn vì chúng tôi tìm đủ mọi mánh khóe để có thể ra khỏi trại mà ít ai trong bạn bè làm được). Theo lời kể lại, anh Các chỉ la được hai tiếng “chết tôi” rồi ngã quÿ, mọi người chạy tán loạn. Sáng hôm sau, Tiểu đoàn trở lại vị trí cũ nhưng không tìm thấy xác anh đâu cả. Sau này mỗi lần về thăm gia đình anh Các, vợ anh cứ nài nỉ tôi nói cho chị biết là anh Các còn sống hay đã chết, tôi chỉ biết xoa đầu đứa con gái anh mà nước mắt như muốn tuôn ra.

Trở lại câu chuyện tôi dẫn đầu toán 5O anh em gồm đủ mọi thành phần của Đại đội Chỉ huy, trời lúc đó đã bắt đầu sáng hẳn, chúng tôi nhìn thấy rõ chiến xa địch bao quanh làng cùng lính bộ đội đông nghẹt. Bên ta kiểm điểm lại quân số có 52 người, trên phân nửa không có súng hoặc có súng mà không còn đạn. Tôi chia ra từng toán nhỏ, kẻ có súng bảo vệ người tay không rồi bắt đầu đổi hướng về phía Phá Tam Giang. Nhờ còn vững tinh thần nên trên đường đi chúng tôi đã đẩy lui được nhiều tổ đóng chốt của quân Bắc Việt. Đến 3 giờ chiều cả toán quân đều mệt lã vì di chuyển chậm chạp và địa thế khó khăn, toàn đồng ruộng sình lầy. Toán đi đầu phát hiện ở trước mặt có một đoàn quân đang di chuyển về hướng chúng tôi và phỏng đoán cở trên 1OO người, một số anh em tưởng đó là đơn vị bạn ra tiếp viện cho chúng tôi, nhưng tôi dè dặt bảo anh em nên cẩn thận. Lúc này hệ thống truyền tin coi như không có, vì sau một thời gian cố gắng liên lạc với Tiểu đoàn mà vô vọng, anh lính truyền tin đã xin được ném máy xuống nước cho đỡ nặng. Hai toán quân ngày càng gần nhau , tôi ra hiệu cho tất cả dừng lại, quan sát kỹ thì đó là quân chính quy Bắc Việt. Một màn đánh giặc mồm xảy ra thật là ngoạn mục, chúng tôi la lớn: “Đứng lại ! tất cả bỏ súng xuống, đầu hàng thì sống chống lại thì chết !”. Bọn Việt cộng bắt đầu nhả đạn về phía chúng tôi, những trái B.4O, B.41 không có công hiệu gì cho một trận đánh như thế này, đạn rơi xuống nước nổ nghe xèo xèo. Đổi lại ta cũng tặng cho chúng mấy quả M.79 nổ vang trời, cả đoàn quân của chúng nhào xuống mé sông cố thủ. Đại uý Bằng dẫn đám lính tay không vừa hô xô phong vừa rút lui, hai bên chửi nhau inh ỏi. Sau đó mạnh ai nấy đi, sau này mỗi lần nghĩ lại trận đánh giặc mồm đó, tôi cứ cười thầm một mình. Mãi đến gần 7 giờ tối chúng tôi mới về được đơn vị, và đến lúc này tôi mới hay tin người bạn thân thiết của mình đã ra người thiên cổ.

http://tqlcvn.org/chiensu/cs-td3-doidien-chienxa-dich.htm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s