Huấn Luyện Hải Quân VNCH – Bùi Hữu Thư

Hải Quân Đại Tá Bùi Hữu Thư

Hải Quân Đại Tá Bùi Hữu Thư

LTS. Sau đây là bài tường thuật của một cựu HQ đã từng phục vụ trong các chức vụ khác nhau trong ngành Quân Huấn Hải Quân từ năm 1956 đến 1973.

Để kể lại như một câu chuyện về cuộc đời hải nghiệp của tôi, tôi mạn phép độc giả lược kê cả các giai đoạn xen kẽ giữa quân trường Bộ Tư Lệnh và các chiến hạm tôi chỉ huy. Năm 1956 sau khi tốt nghiệp Trường Sĩ Quan Hải Quân Pháp khóa Ba Brest tôi đã được về trình diện Tư Lệnh Hải Quân lúc bấy giờ là Thiếu Tá Lê Quang Mỹ tại Bộ Tư Lệnh Hải Quân Việt Nam bên Trại Cửu Long, Thị Nghè. Thiếu Tá Mỹ đã trò truyện bằng tiếng Pháp với tôi hồi lâu và sau đó cho tôi biết tôi được chỉ định ra Nha Trang làm Sĩ Quan Đệ Tam trên Trục Lôi Hạm Chương Dương (YMS) HQ 112, lúc đó đang làm Huấn Luyện Hạm cho Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân. Hạm trửơng chiếc Chương Dương lúc đó là Hải Quân Trung Úy Trần Bình Sang. Ngoài chiếc Chương Dương ra còn hai chiếc Trục Lôi Hạm khác: HQ 111 Hàm Tử và HQ 113 Bạch Đằng. Ba chiếc này được biệt phái ra Nha Trang để huấn luyện sinh viên sĩ quan và thủy thủ trong việc hải hành, vận chuyển, trọng pháo, phòng tai, cơ khí…. Các tầu này làm bằng cây được đóng để thực hiện công tác rà mìn cận duyên. Tuy nhiên vì quá cũ kỹ nên không còn được khử từ để sẵn sàng thi hành loại công tác này.

Mỗi buổi sáng đúng 8 giờ hạm trưởng thả giây mũi cột phao và tiến ra ngoài vịnh Nha Trang, chạy theo một hải trình đã vẽ sẵn trên hải đồ là bọc quanh Hòn Tre, và trở về Cầu Đá lúc 12 giờ trưa. Mấy chiếc GMC chở sinh viên lúc đó là khóa 7 Nha Trang xuống chiến hạm. Hạm trưởng Sang là một nhà vận chuyển rất tài tình. Ông dùng máy một bên lùi, một bên tiến để di chuyển lái tầu sau khi đã lấy phao mũi. Chỉ trong khoãnh khắc chiếc tâù đã vào vị trí phía bắc của Cầu Đá. Hai chiếc HQ và 113 thì chiếm giữ vị trí phía đông và phía nam cầu. Với tư cách là sĩ quan hải hành, tôi có nhiệm vụ làm point để định vị trí tầu mỗi 15 phút. Các điểm của tôi san sát nhau có tam giác nhỏ xíu. Hạm trưởng Sang có vẻ hài lòng về sự kiện tôi rất chính xác trong vấn đề này. Hồi ấy ông đang học về điện tử và trên tay luôn cầm cuốn sách “Radio, – Có Gì Lạ?”.

Trong thời gian phục vụ trên chiếc HQ 112 này chúng tôi đã cùng với HQ 111 và HQ 113 chở sinh viên sĩ quan khóa 7 đi thực tập ra Đà Nẵng, và từ đó cho họ ra Huế chơi bằng xe GMC. Tại cầu Trường Tiền, khi xe đậu lại để nghỉ, các sinh viên Sĩ Quan đã có dịp ngắm các nữ sinh Đồng Khánh mặc áo trắng che nón lá thướt tha đi qua trước mặt trước khi họ qua cầu.

Tháng 11 năm 1956 tôi được gọi về Saigon để nhận lãnh Hải Vận Hạm Lam Giang (LSM) HQ 402 do Pháp chuyển giao, và hạm trưởng là Đại Úy Nguyễn Vân. Chúng tôi chỉ có 5 ngày để sơn phết toàn diện chiến hạm trước khi tham dự diễn hành trên sông Saigon nhân dịp lễ Quốc Khánh có Tổng Thống Ngô Đình Diệm duyệt quân. Sau chiến dịch Hồng Nhạn ở Phú Quốc rồi di tản đồng bào từ Ba Nam về U Minh, Cái Sắn, tôi được chỉ định lãnh chiếc Giang Vận Hạm LCU HQ 538 lúc đó đang đậu tại Mỹ Tho do Trung Úy Trần Bình Phú chuyển giao. Sau 18 tháng trên chiếc này tôi được thuyên chuyển làm hạm trưởng chiếc HQ 112, rồi Giang Pháo Hạm (LSIL) HQ 329 do Trung úy Hồ văn Ngà chuyển giao tại Nha Trang, rồi hộ tống hạm Chi Lăng (PC) HQ 01 do trung úy Nguyễn Thiện Nhựt Noel chuyển giao lúc tầu còn sắp ra đại kỳ tại Hải Quân Công Xưởng.

Trên chiếc Chi Lăng tôi đã hộ tống 16 ghe mành từ Đà Nẵng về Saigon. Đây là các ghe Móng Cáy vượt biên từ bắc vào. Tôi đã được lệnh phải đưa họ về tời Saigon trước tết Nguyên Đán năm 1961. Tôi đã về đến nơi và cặp cầu C trước giao thừa năm ấy sau một tuần lênh đênh chăn đàn bò chạy như rùa khi không có gió. Trên chiếc Chi Lăng tôi cũng may mắn dược tham dự cuộc thực tập đánh tầu ngầm đầu tiên của Hải Quân Việt Nam với các tiềm thủy đĩnh Hoa Kỳ Blue Fish và Blue Gill ngoài khơi vịnh Cam Ranh. Ngoài HQ 01 còn có HQ 05 do ông Trịnh Xuân Phong chỉ huy và HQ 04 do ông Hồ Văn Ngà chỉ huy. Chúng tôi có trách nhiệm tìm tầu ngầm bằng sonar và đánh bằng các lựu đạn tay MK2. Thám xuất viên của HQ 01 rất khá anh đã cho tôi viết vị trí chính xác của tầu ngầm thường xuyên cho nên tôi chỉ việc chạy zigzag và tấn công mỗi lần tầu tôi cắt ngang thủy lọ của chiếc Blue Fish. Các tấùn công của HQ 01 chính xác đến nỗi các lựu đạn tay chúng tôi thả xuống làm cháy các bóng đèn trên tầu ngầm. Cuối cùng hạm trưởng tầu ngầm liên lạc bằng sonar cho hay yêu cầu chúng tôi chỉ nhấn nút báo hiệu bằng sonar, họ sẽ thả bong bóng nước lên từ ống ngư lôi để cho biết vị trí của họ.

Sau đó tôi được gọi về Saigon để thi Anh Ngữ. Trong khi chờ đợi đi du học tôi được bổ nhiệm ra Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân Nha Trang làm huấn luyện viên môn Hàng Hải Cận Duyên và Thiên Văn. Trong các năm sau đó tôi cũng được mời làm giám khảo môn truyền tin và hàng hải cho các kỳ thi ra trường của các khóa 11 và 12.

Tôi đi du học Hoa Kỳ tháng 6, 1960 và trở về nước tháng 7, 61 và được chỉ định về Hải Lực. Tại đây tôi đã phục vụ dưới quyền Thiếu Tá Nghiêm Văn Phú và sau đó là Thiếu Tá Đinh Mạnh Hùng. Trong thời gian này chúng ta khởi sự Hành Quân Market Time, tuần tiễu hổn hợp Việt Mỹ tại Vĩ tuyến 17. Tôi đã cắt đặt các chiến hạm tuần tiễu 10 ngày và nghỉ bến 5 ngày. Việt Nam phụ trách hai tuyến gần bờ trong khi các Trục Lôi Hạm Hoa Kỳ MSO phụ trách các tuyến ngoài khơi. Vì không đủ tầu bè cả các LSM cũng đã bị chỉ định tuần tiễu. Đây là giai đoạn thử lửa và khó khăn vì cần chứng tỏ cho Hoa Kỳ biết là chúng ta có khả năng tuần dương hữu hiệu và ngăn chặn sự xâm nhập bằng đuờng biển từ bắc Vĩ tuyến 17 vào. Trong thời gian ở Hải Lực chúng tôi cũng tham dự vào cuộc tác xạ phòng không chống các máy bay oanh tạc dinh Độc Lập.

Ho tong ham Chi Linh HQ11.JPG

Sau ba năm phục vụ tại Bộ Chỉ Huy Hải Lực trong chức vụ Sĩ Quan Hành Quân tôi được bổ nhiệm lãnh chiếc Hải Vận Hạm Tiền Giang HQ 405 (LSM) do Đại Úy Nguyễn Hữu Chí chuyển giao tại Thành Tuy Hạ khi tầu đang lãnh đạn tại đây vào năm 1963. Năm 1964 khi hai chiếc hộ tống hạm (PCE) HQ 10 và HQ 11 do đại úy Nguyễn Văn Ánh và đại úy Vũ Đình Đào lãnh tại Mỹ và trở về nước, tôi đã bay ra An Thới lãnh chiếc Nhật Tảo HQ 10 và chạy ra Đà Nẵng để tham dự lễ khánh thành cầu tầu mới của Căn Cứ Hải Quân Đà Nẵng ở Tiên Sa. Tôi còn nhớ rõ ngày khánh thành cầu tầu. Đó là một ngày gió mùa đông bắc thổi rất mạnh. Ông Đào chọn bên cầu phía trái, còn tôi phải cặp bên mặt là bên có gió thổi vào cầu. Trên khán đài có Tư Lệnh Hải Quân và các vị tướng lãnh Việt Mỹ trong vùng. Cầu tầu bằng si măng cốt sắt không có trái độn. Đây lại là lần đầu tiên tôi vận chuyển cập cầu trên chiếc tầu mới nhận lãnh không đầy ba ngày trước đó. Khi ở An Thới tôi đã vận chuyển lần thứ nhất để cặp chiếc Hỏa Vận Hạm HQ 471 ngoài khơi Hòn Thơm. Nhờ nhớ lại những gì đã học về môn vận chuyển tại Brest, tôi đã nghĩ ra rằng chỉ có một cách duy nhất dể ngăn không cho tầu va mạnh vào cầu xi măng là thả neo mũi bên hữu hạm trong khi tầu tiến gần cầu. Sau khi vào vịnh và quay đầu ngay phía cuối chân cầu trong chỗ hẹp tôi đã phải dùng máy với tốc độ khác nhau để có góc độ an toàn trước khi tiến tới. Tầu cặp vào nhẹ như để. Tôi khá run vì nghĩ bụng nếu hư cầu hay thủng tầu thì vừa bị trọng cấm vừa bị cách chức. Kinh nghiệm dùng neo này sẽ giúp tôi sau này khi vận chuyển chiếc Nhật Lệ, một chân vịt trong các hải cảng hẹp như Quy Nhơn và Đà Nẵng, nhất là khi gió lớn đáy nông có bùn, và có quá nhiều tầu neo chắn lối. Tôi đã có những chuyến hải hành tuần dương và hành quân tốt đẹp trên chiếc Nhật Tảo. Trong chuyến tuần dương trục bắc, tôi được công điện cho hay Thủ Tướng Nguyễn Văn Khánh đã chấp thuận cho một số sĩ quan cấp úy được thăng cấp tá. Nhà tôi đã mua lon mũ mới để gửi ra Đà Nẵng cho tôi.

Năm 1965 tôi được tuyên chuyển về Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân Nha Trang trong chứ vụ Chỉ Huy Phó. Lúc đó vị chỉ huy trưởng là Trung Tá Vương Hữu Thiều và Giám Đốc Quân Huấn là Thiếu Tá Dư Trí Hùng. Vị Chỉ Huy Trưởng kế tiếp là Trung Tá Nguyễn Đức Vân. Sau khi ông được thuyên chuyển về Saigon thì tôi được bổ nhiệm làm Quyền Chỉ Huy Trưởng vì lúc đó tôi chỉ mang cấp bực thiếu tá.

Trong thời gian này Quân Lực Mỹ đổ về Nha Trang khá đông. Căn Cứ Lục Quân McDermott nằm ngay sau lưng hàng rào của Trung Tâm Huấn Luyện Nha Trang. Lúc này xẩy ra vụ tranh chấp đất đai giữa Mỹ và Việt Nam, một khoảng đất có lẽ không quá 100 thước vuông nằm gần sân tập Phòng Tai Cứu Hỏa. Người Mỹ đã đem xe ủi đất làm đường vòng đai và đã lấn đất của mình. Tôi đã phải sang nói chuyện với ông tư lệnh căn cứ để khiếu nại và giàn xếp vì đã có lúc trước thủy thủ của mình đã mang súng ra để ngăn không cho xe ủi đất làm việc. Chủ quyền đất nước mà. Rút cục mọi việc đã ổn thỏa. Cũng trong thời gian này Trung Tâm Huấn Luyện Cam Ranh còn trực thuộc quyền của Chỉ Huy Trưởng TTHL/Nha Trang. Chúng tôi đã phải thường xuyên lái xe xuống Cam Ranh để tham dự các lễ mãn khóa Sơ Đảng Chuyên Nghiệp và theo rõi sự xây cất của Trung Tâm Huấn Luyện mới do nhà thầu RMK phụ trách song song với việc xây cất Quân Cảng, sân bay và căn cứ Hoa Kỳ trên bán đảo Thủy Triều. Vị Chỉ Huy Trưởng Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân Cam Ranh lúc bấy giờ là Trung Tá Nguyễn Văn Hợp. Bên cạnh TTHL/Cam Ranh là Trung Tâm Huấn Luyện Người Nhái. Những căn nhà đồ sộỉ được xây cất đẹp đẽ, các sân trọng pháo, phòng tai được thiết lập.

Tại Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân, tôi nhận thấy sinh viên sĩ quan và đoàn viên ăn uống quá khổ sở nên đã có vài biện pháp để cải tiến việc ẩm thực. Cũng trong thời gian này các cố vấn Hoa Kỳ bắt đầu thiết kế việc thành lập trường Điện Tử tại Nha Trang. Câu Lạc Bộ Sinh Viên Sĩ Quan cũng được xây cất trong dịp này. Hai khóa 14 và 15 đang thụ huấn. Vị Chỉ Huy Phó Trung Tâm Huấn Luyện Nha Trang lúc đó là thiếu tá Vũ Trọng Đệ, Giám Đốc Quân Huấn là thiếu tá Bùi Tiến Rũng và tiểu đoàn trưởng Sinh Viên Sĩ Quan là Đại Úy Lê Phụng, chi nhánh trưởng Anh Ngữ Quân Đội là Đại Úy Giang. Vị Quyền Tư Lệnh Hải Quân lúc bấy giờ là Đại Tá Trần Văn Phấn. Trong hai tháng đầu sau khi tôi nhậm chức, Tư Lệnh Hải Quân đã ra viếng thăm Trung Tâm bốn lần. Tư Lệnh đã duyệt quân, đã thanh tra các phòng ốc lớp học, nhà ăn, bệnh xá, câu lạc bộ. Nhân dịp này đang có các cuộc thực tập hành quân thủy bộ cho sinh viên sĩ quan. Sinh viên sĩ quan hai khóa đã được đổ bộ lên Hòn Tre bằng các tiểu vận đỉnh LCVP và bằng phi cơ trực thăng HU 34 do Không Đoàn 62 cho mượn. Sự giao hảo giữa TTHL/HQ Nha Trang và các quân trường bạn tại Nha Trang cũng rất tốt đẹp các vị chỉ huy trưởng đều được mời tham dự các lễ mãn khóa của quân trường bạn. Tại vùng Khánh Hòa có các Trung Tâm Huấn luyện sau đây: Hải Quân, Không Quân, Pháo Binh (Dục Mỹ), Hạ Sĩ Quan (Đồng Đế). Ngoài ra tại đây còn có Căn Cứ Không Quân của Không Đoàn 62 và Bộ Chỉ Huy Tiếp Vận 5.

Trung tam huan luyen hai quan Nha Trang

Trong thời gian tôi phục vụ tại Nha Trang, các khóa sĩ quan hải quân có thời gian huấn luyện hai năm. Sau vài tháng đầu các sinh viên được đeo phù hiệu alpha, cuối năm thứ nhất được mang cấp bực chuẩn úy, và cuối năm thứ hai, khi ra trường được mang cấp bực thiếu úy. Đại Úy Lệ Phụng là cựu sinh viên trường Hải Quân Brest Pháp, nên ông cũng cho các sinh viên áp dụng một số các hình thức đã có từ lâu tại quân trường Pháp như những truyền thống, trong đó có việc huấn nhục. Các sinh viên khóa đàn anh có quyền tập cho khóa đàn em đức tính nhẫn nhục chịu đựng và vâng lời cấp trên trong các tháng đầu khi đeo cầu vai đen không có dấu hiệu. Các hình thức huấn nhục gồm có chạy vòng quanh sân vận động, hít đất, nhẩy lò cò, ăn các thức ăn bị pha trộn, khóc như có cha mẹ chết, học và đọc thuộc lòng một tài liệu do đàn anh chỉ thị; đọc thực đơn thành lời ca, bị dựng dậy nửa đêm và tập hợp ngoài sân để thao diễn căn bản quân sự… Sau này một vài đàn anh đã làm quá trớn, như bắt nằm phơi nắng trên vỉ sắt. Những hình phạt nguy hiểm cho sức khỏe và tính mạng của đàn em đã làm cho mất ý nghĩa của việc huấn nhục và gây nên những mối căm thù giữa một số sinh viên. Sau thời gian huấn nhục các sinh viên được mang phù hiệu alpha, và được đi bờ ra Nha Trang hay xuống Chụt, Cầu Đá lần đầu tiên. Và từ đó đàn anh trở thành những người bạn tốt, dẫn dắt chỉ bảo cho đàn em thành công tại quân trường. Khỏang cuối năm 1966, Trung tá Đinh Mạnh Hùng tốt nghiệp khóa chỉ huy tham mưu cao cấp tại Naval War College, New Port, Rhode Island về nước. Ông đã được bổ nhiệm về quân trường Nha Trang làm chỉ huy trưởng. Còn tôi được gọi về trình diện Bộ Tư Lệnh Hải Quân. Trung Tá Ánh lúc đó làm Tham Mưu Trưởng có cho tôi biết là tôi được chỉ định lãnh chiếc Nhật Lệ, một thương thuyền tịch thu của chế độ cũ, đang được trang bị làm tầu chở đạn tiếp tế cho hai Vùng Chiến Thuật I và II.

Từ năm 1966 đến 1969, tôi thường xuyên nhận hàng tại Nhà Bè từ các xà lan được kéo ra từ Thành Tuy Hạ để chở ra Nha Trang, Quy Nhơn và Đà Nẵng. Trong thời gian trên chiếc Nhật Lệ, tôi trở thành “quan tầu”, một quân nhân độc nhất trên con tầu toàn dân chính. Vị Cơ Khí Trưởng của tôi là ông Đốt, một kỹ sư hỏa xa chỉ quen thuộc với máy hơi nước. Tôi đã có ba năm yên hàn có thời giờ đi học và lấy được 6 chứng chỉ về Anh Văn và Văn Chương Quốc Âm của Đại Học Văn Khoa Saigon. Thời gian ở Saigon giữa hai chuyến công tác chỉ có hai tuần, nhưng tôi đã đi học hàng ngày và ngồi bàn đầu để cho các giáo sư biết mặt. Tôi đã xin bài làm cho bốn tuần trước khi ra khơi và nộp bài khi trở về. Đầu hè thi một chứng chỉ và cuối hè thi chứng chỉ thứ hai. Có lần vừa thi viết chưa có kết quả đã xin thầy cho thi vấn đáp để kịp lên đường.

Cuối năm 1969 tôi gặp ông Dư Trí Hùng, ông bảo tôi: “Cậu trở về Hải Quân đi, đi tầu buôn như vậy đủ rồi.”. Tôi về trình diện Tư Lệnh Hải Quân lúc đó là Đại Tá Trần Văn Chơn. Thiếu tá Nguyễn Ngọc Quỳnh đã có sự vụ lệnh đi học ở Monterey, California cần người thay thế.

Tôi được về giữ chức trưởng phòng Quân Huấn Hải Quân. Phòng Quân Huấn lúc bấy giờ còn trực thuộc Khối Nhân Viên với Tham Mưu Phó Nhân Viên là Trung Tá Nguyễn Xuân Sơn. Khối Nhân Viên lúc ấy có Phòng Tổng Quản Trị do ông Phạm Văn Cổn làm Trưởng Phòng, Phòng Nhất do ông Nguyễn Văn Nhựt và Phòng Quân Huấn.

Tôi về Quân Huấn đúng lúc có sự bành trướng Quân Lực và Việt Nam hóa chiến tranh. Kế hoạch ACTOV (Accelerated Turn Over to Vietnam) đã được khởi sự với sự chuyển giao các PBR cho Hải Quân Việt Nam. Văn Phòng của Tham Mưu Phó Nhân Viên chăng đầy nhừõng sơ đồ tổ chức và trang bị nhân viên. Việc tuyển mộ phải được tăng cường song song với việc huấn luyện. Khi tôi nhận phòng Quân Huấn, quân số không quá 36 nhân viên, gồm có ban Điều Huấn và ban Du Học. Ngay sau đó có thể nói là chúng tôi và Trung Tá Sơn phải họp liên miên với nhân viên của Văn Phòng cố vấn trưởng. Thiếu tá Anderson được bổ nhiệm làm cố vấn của tôi, và cố vấn trưởng là một đại tá và cuối cùng vào năm 1971-72 thì nâng lên cấp tướng đó là Admiral Rauch. Trong hai năm rưỡi chúng tôi phải huấn luyện 27.000 sĩ quan và nhân viên để nhận lãnh hết mọi chiến hạm, chiến đỉnh, và căn cứ do Hoa Kỳ chuyển giao. Vì tướng Hải Quân Hoa Kỳ chỉ huy các lực lượng Hải Quân Hoa Kỳ tại Việt Nam lúc đó là Đô Đốc Elmo Zumwalt, một người lãnh đạo rất thương lính và có nhiều cải tiến cho quân chủng này. Đề Dốc Chơn cũng làm việc rất ăn khớp với ông ta.

Để có đủ quân số cho việc huấn luyện và trang bị, phòng tuyển mộ đã phải sang bộ binh để kiếm người. Các khóa sĩ quan Thủ Đức có người qua Hải Quân rất nhiều miễn là có bằng tú tài II, nhất là toán. Cũng cần nhớ rằng để được thụ huấn khóa Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức, điều kiện chỉ đòi hỏi ứng viên có bằng tú tài I. Các sĩ quan bộ binh có quan niệm sang Hải Quân có chữ thọ hơn nên việc tuyển mộ rất dễ dàng. Về phần thủy thủ, quân trường Cam Ranh lúc đó đã nhận huấn luyện tất cả các khóa căn bản quân sự và sơ đẳng chuyên nghiệp. Trung Tâm Huấn Luyện Nha Trang chỉ đào tạo sĩ quan và hạ sĩ quan. Dần dần khả năng huấn luyện căn bản quân sự của Cam Ranh cũng không cung ứng nổi cho việc đào tạo thủy thủ và sĩ quan. Các người bị động viên các lớp sau phải được gửi đi Quang Trung để huấn luyện quân sự, do đó mới nẩy ra danh từ “Các Khóa Lưu Đầy” là các khóa Hải Quân do bộ binh đào tạo Căn Bản Quân Sự. Trường Hạ Sĩ Quan tại Nha Trang được thành lập, các hạ sĩ nhất được gửi đi học để ra trường với cấp bậc trung sĩ. Trường này cũng đào tạo các sĩ quan đòan viên là các thượng sĩ để trở thành các chuẩn úy đoàn viên. Tại Saigon, bên trong vòng thành Hải Quân Công Xưởng, Trung Tâm Huấn Luyện Bổ Túc được thành lập. Lúc đầu trung tâm này đảm trách việc huấn luyện bổ túc cho các chiến hạm sau khi đại kỳ và huấn luyện ngoài khơi với sự hợp tác của các toán UDT (Underway Training Teams) của Hoa Kỳ. Sau này Trường Chỉ Huy Tham Mưu Hải Quân được thành lập và cũng được đặt trực thuộc Trung Tâm này. Tại Cát Lái, Trung Tâm Huấn Luyện Cát Lái đuợc thành lập. Trung tâm này đặc trách huấn luyện về hải thuyền. Đây là thời gian bành trướng các căn cứ hải thuyền, các ghe ferro ciment được đóng tại Hải Quân Công Xưởng và sau đó là các ghe Yabuta, ghe chủ lực.. Tại đây cũng có các khóa huấn luyện người nhái vì có bể xâu có kính chịu áp xuất để dạy về scuba. Vì Trường Sinh Ngữ Quân Đội không cung ứng kịp thời cho nhu cầu đào tạo ứng viên du học cho Hải Quân, với sự tài trợ của Hải Quân Mỹ, chúng ta đã thành lập riêng biệt Trường Anh Ngữ Hải Quân tại đường Trần Tấn Phát. Tại đây các giáo sư Mỹ đã đào tạo mỗi 6 tháng một khóa Anh Ngữ du học. Các khóa sinh Hải Quân thường chỉ trong vòng 6 tháng là thi đủ điểm để du học. Lúc đó hàng năm Quân Huấn Hải Quân gửi đi Hoa Kỳ khoảng 3,000 người. Ngoài một số sĩ quan học các khóa chỉ huy tham mưu cao cấp tại New Port Rhode Island, các khóa Line Officer, Engineering, Management, Operation Analysis tại Monterey, California, còn có một người học tại trường Hải Quân Hoa Kỳ Anapolis là anh Trần Văn Trực, con Đô Đốc Trần Văn Chơn. Ngoài ra để cung ứng cấp tốc cho đủ sĩ quan trang bị cho các tầu bè mới các khóa sĩ quan OCS được thành hình sau khi tôi và phái đoàn Hải Quân đi công du năm 1969. Phái đoàn có Trung Tá Khương Hữu Ba, cốù thiếu tá Hà Ngọc Lương sau khi đi thăm các quân trường Hoa Kỳ đã về New Port Rhode Island để soạn thảo chương trình huấn luyện các sĩ quan tại trường Officer Candidate School trong thời gian sáu tháng. Sau khi tốt nghiệp ở đây các sĩ quan được gửi đi học về chiến tranh sông ngòi (Brown Water Navy Operation) tại Oakland, California. Các chiến đỉnh sông ngòi được đóng ra mới nhất đã được mang ra thử nghiệm tại đây và các nhân viên Việt Nam đã được làm quen với các tầu này từ những Command, Monitor, đến LCVP, LCM, PCR, và cả các chiến đỉnh ngoài biển như PCF cũng được huấn luyện tại đây. Trên 1100 sĩ quan tốt nghiệp các khóa OCS của Mỹ. Về phần đoàn viên, họ được gửi đi thụ huấn tại các trung tâm huấn luyện Hoa Kỳ ở Great Lakes, Michigan, và San Diego, California về các lớp B1 và B2 các ngành phòng tai, trọng pháo, thám xuất, giám lộ, cơ khí, v..v.. Để nhận lãnh các chiến hạm mới, lúc đầu các sĩ quan và đoàn viên được gửi đi học trước khi họ được đưa về San Diego hay Norfolk để lãnh tầu. Thời gian huấn luyện thay đổi tùy theo chuyên nghiệp, từ vài tháng đến một năm. Việc chuẩn bị lảnh tầu co(tm) thể chiếm tới 2 năm trời từ khi gửi đi cho đến khi tầu về cặp bến Saigon.

Ngoài hàng ngàn chiến đỉnh đủ loại chúng ta nhận lãnh rất nhiều chiến hạm mới và các chiếc cuối là các Tuần Dương Hạm WHEC do Lực Lượng Duyên Phòng Hoa Kỳ. Chúng ta đã bỏ ra cả hai năm để huấn kuyến các DER HQ 1 như đã nói ở trên về thời gian huấn luyện tại bờ của sĩ quan và thủy thủ đoàn trước khi lãnh tầu. Vì nhu cầu trang bị khẩn trương, chúng ta đã bắt buộc phải huấn luyện theo phương pháp thực tập tại chỗ (OJT: On-the -job Training). Chúng tôi đã theo hai chiếc WHEC sang vùng biển Phi Luật Tân để huấn luyện Hải Pháo tác xạ bờ. Theo chương trình chuyển giao, các thành phần nồng cốt nhất của một chiến hạm được đưa xuống tầu đầu tiên, như hạm trưởng hạm phó, giám lộ, quản nội trưởng, sĩ quan hải pháo v..v… Mỗi khi nhân viên Việt Nam đã thông thạo phần vụ của mình thì nhân viên Mỹ được thuyên chuyển đi nơi khác. Và cứ tuần tự như tiến cho đến khi toàn thể thủy thủ đoàn không còn người Mỹ nào hết. Dĩ nhiên chúng ta cũng trang bị thành phần nồng cốt bằng các sĩ quan, hạ sĩ quan và thủy thủ có kinh ngiệm, đã được huấn luyện về ngành của mình và nhất là thạo Anh Ngữ để giúp cho việc huấn luyện được xúc tiến nhanh chóng. Do đó vào những năm 1971 và 1972 chúng ta đã huấn luyện các thủy thủ đoàn các chiến hạm lớn trong vòng 2 đến 5 tháng. Đây thật là một kỷ lục khiến cho người Mỹ phải thán phục tài học nhanh của người Việt Nam. Để đảm bảo cho việc diều hành huấn luyện được hiệu quả, phòng Quân Huấn được nâng lên thành Khối Quân Huấn và tách rời ra khỏi Khối Nhân Viên vào năm 1970. Trưởng Phòng Quân Huấn trở thành Tham Mưu Phó Quân Huấn Hải Quân với cấp số là một Phó Đề Đốc. Sau ba năm đi chiếc Nhật Lệ không được phê điểm và thăng thửơng, tôi được thăng cấp Trung Tá vào năm 1970, và Đại tá Nhiệm Chức vào năm 1971.

Khối Quân Huấn được tổ chức lại thành ba phòng: Điều Huấn, Nghiên Huấn, và Trợ Huấn. Phòng Điều Huấn, bận rộn nhất với các khóa học trong nước và ngoài nước. Để có thể gửi đi Mỹ cả 3.000 khóa sinh một năm, ban Du Học đã làm việc rất vất vả trong việc kiếm người có đủ vốn Anh Ngữ và lo sự vụ lêản cho họ, trong đó có cả vấn đề ITO (Individual Travel Order), khám sức khỏe, may quần áo và đổi tiền.

Phòng Nghiên Huấn lo việc nghiên cứu các khóa học mới (Chỉ Huy Tham Mưu Hải Quân, Lãnh Dạo Chỉ Huy) các tài liệu huấn luyện mới, và các chương trình huấn luyện cho đúng tiêu chuẩn của mỗi ngành. Phòng cũng đề nghị các cơ cấu tổ chức các Quân Trường Hải Quân. Phòng Trợ Huấn lo việc ấn hành Đặc San Quân Huấn và dịch thuật các tài liệu chiến thuật, kỹ thuật và huấn luyện cần thiết cho các chiến hạm, chiến đỉnh, và căn cứ. Trong 3 năm 1970-1973 trên 600 tài liệu khoảng 22 triệu chữ đã được một ban phiên dịch chuyển ngữ sang tiếng Việt. Tất cả các tài liệu này đã được phòng Trợ Huấn ấn loát và phát hành. Công tác này sở dĩ có thể thực hiện được vì khi Hải Quân Hoa Kỳ rút ra chúng ta đã vận động để được chuyển giao tất cả phương tiện ấn loát, phim ảnh của họ để lại. Hai chiếc Tạm Trú Hạm APL đậu tại cầu C, một chiếc đã được trang bị thành Trung Tâm Trợ Huấn với đầy đủ dụng cụ tối tân về ấn loát offset, phòng tối v..v..

Chỉ trong một năm, quân số của Khối Quân Huấn tăng gấp ba. Con số cố vấn Mỹ bổ nhiệm cho Khối cũng gia tăng. Vị cố vấn đầu tiên là Trung tá Anderson,và kế tiếp là Trung Tá Arthur Ward. Trong thời gian huấn luyện tại chỗ trên các PBR và PCF đặc biệt là tại các căn cứ, sựsô sát giữa Mỹ Việt đã lên tới cao độ. Có chỗ thủy thủ Mỹ đã ném thủy thủ Việt Nam như bao cát chuyển tay. Tôi đã thuyết trình về tình trạng này cho Đô Đốc Zumwalt lúc đó là Tư Lệnh các Lực Lươnỉg Hải Quân tại Việt Nam (ComNavForV: Commander Naval Forces Vietnam) trước sự hiện diện của Đô Đốc Trần Văn Chơn, Tư Lệnh Hải Quân Việt Nam. Sau khi nghe bài thuyết trình của tôi, Đô Đốc Zumwalt đã yêu cầu Đại Tá Nghiêm Văn Phú lúc đó là Tư Lệnh Lực Lượng Tuần Thám và tôi cùng với các sĩ quan Hoa Kỳ thực hiện một cuốn phim huấn luyện cho tất cả sĩ quan và đoàn viên Hoa Kỳ phải xem trước khi qua làm việc với Việt Nam. Cuốn phim này được thực hiện tại tư gia của ông giám đốc hãng Shell ở gần Trường Đại Học Luật Khoa Saigon. Cuốn phim nhấn mạnh đến phép xử thế và giớùi thiệu truyền thống văn hóa của Việt Nam.

Trong thời gian làm việc chung với Hoa Kỳ, tôi đã có cái may mắn là được họ tin tưởng tuyệt đối. Kế hoạch huấn luyện ACTOV đã được người Hoa Kỳ tán đồng nhất là giai đoạn huấn luyện OJT. Cố vấn trưởng Hải Quân, Đề Đốc Rauch, lúc đó đã buộc bộ tham mưu của ông đưa tôi thông qua các văn thư của ông trước khi ông ký. Chữ ký tắt của tôi đã có trên rất nhiều công văn của Hải Quân Hoa Kỳ. Lúc đó gần như tôi xin gì cũng được. Các khóa học OCS, việc chuyển giao vật liệu ấn loát cho chúng ta thay vì cho Trung Tâm „n Loát của Tổng Tham Mưu, và nhất là ngân khoản huấn luyện vào năm chót, năm 1972 cả mấy chục triệu Mỹ Kim.

Cuối năm 1972 sau khi tổ chức huấn luyện 27.000 sĩ quan và thủy thủ để nhận lãnh tất cả tầu bè và căn cứ cho Hải Quân Hoa Kỳ trao lại. Tôi đả được gọi lên trình diện Đô Đốc Tư Lệnh Hải Quân. Khi vào văn phòng của Tư Lệnh tôi đã thấy có Đô Đốc Zumwalt hiện diện. Tư Lệnh Chơn đã bảo tôi: “Ông đã thi hành mỹ mãn nhiệm vụ giao phó. Nhờ ông mà Hải Quân Hoa Kỳ đã có thể rút ra khỏi Việt Nam trước kỳ hạn. Việc Việt Nam Hóa chiến tranh phía Hải Quân đã xong trước Không Quân và Lục Quân. Để tưởng thưởng cho ông, Đại tá Thư, ông muốn được thăng cấp hay muốn đi học theo đề nghị của Đô Đốc Zumwalt?” Tôi đã thưa ngay và không cần suy nghĩ là tôi muốn đi học.

Tưởng cũng nên nói thêm là ngay từ năm 1971, chúng tôi đã đề nghị và đã được chấp thuận nghiên cứu dự án 10 năm thành lập Viện Đại Học Hải Dương tại Cam Ranh. Dự án này đã được sự chấp thuận của Trung Tướng Phan Trọng Chinh, Tổng Cục Trưởng Cục Quân Huấn, Bộ Quốc Phòng, Bộ Quốc Gia Giáo Dục và Hải Quân Hoa Ky, giới tài trợ ngân khoản.

Viện Đại Học Hải Dương sẽ gồm có nhiều trường hay phân khoa: Trường Sĩ Quan Hải Quân, Trường Hàng Hải Thương Thuyền, Trường Ngư Nghiệp, Trường Kiến Trúc Tầu Bè, và Viện Hải Dương Học. Cả 5 phân khoa này sẽ cùng sử dụng chung một thư viện và các phòng thí nghiệm về biển. Đại Học Hải Dương sẽ là Đại Học lớn nhất Đông Nam Á về các ngành liên quan đến biển. Trước đó về Hải Học chỉ có tại Phi Luật Tân mới có cơ sở dạy môn Marine Biology. Do đó tôi đã xin đi học tiến sĩ về Quản Trị Giáo Dục để trở về điều hành đại học này. Cùng đi du học với tôi vào đầu năm 1973 có 20 sĩ quan cấp úy tuyển lựa trong các thủ khoa các khóa OCS. Họ được gửũi đi học ở South Carolina để lấy các bằng BS và MA. Các sĩ quan này đã chiếm hàng đầu trong các sinh viên tại đại học này. Trước đó chỉ có người Trung Hoa học được straigth Ás. Khi có các sĩ quan Hải Quân Việt Nam qua thì họ đứng đầu lớp. Đa số chỉ học 28 tháng là xong bằng BS, và hai năm sau họ đều có bằng Masters.

Xưa kia đi du học chỉ có con nhà giầu có hay cha chú có piston. Còn vào Hải Quân nếu Anh Ngử giỏi là được đi không có gì khó khăn, trừ khi có trở ngại về an ninh. Có cháu ông Sao cựu giám đốc hỏa xa là xếp cũ của tôi trong thời gian tôi đi chiếc Nhật Lệ đã đêán nhà xin tôi cho cháu ông đi học Mỹ. Ông đem cho tôi hai ký giò lụa, nhưng khi ông ra về tôi mới biết ông kẹp mấy lượng vàng giữa hai ký giò. Tôi đã chạy theo ông ra đến cửa Cư Xá Cửu Long để trả ông. Kết quả là cháu ông thi dư điểm Anh Văn và ông không xin nó cũng được đi. Bà cô tôi cũụng cho tôi hai chục xoài tượng để xin cho người quen. Tôi đem trả và cô tôi giận tôi luôn. Thành thật là như vậy, viêảc đi Mỹ lúc đó quá dễ, đâu có cần phải chạy chọt. Có thể việc chạy để được đổi từ bộ binh sang Hải Quân còn khó hơn nhiều. Lúc đó Hải Quân có tiếng là có chữ “Thọ” nên thiên hạ ùa sang cả đống. Tuy nhiên chúng ta cũng giới hạn ở chỗ là các sĩ quan bộ binh muốn qua Hải Quân bắt buộc phải có bằng tú tài toán.

Khi tôi đi học Hoa Kỳ vào đầu năm 1973, khối Quân Huấn được trao lại cho Đại Tá Trịnh Xuân Phong. Trong biến cố 1975, chúng ta tự hào là Hạm Đội Việt Nam dã trật tự ra đi. Tất cả tầu bè khiển dụng đều đã lên đường chở theo cả 40.000 đồng bào tị nạn. Tất cả đoàn tầu ngoại trừ chiếc Lam Giang HQ 402 bị bắn chìm ngoài khơi Côn Sơn, tất cả đã cập bến Subic Bay và đã được trao về cho chủ cũ là Hải Quân Hoa Kỳ. Tôi đang ở Mỹ lúc đó nên không phải chứng kiến cảnh đau lòng khi toàn thể nhân viên Hải Quân Việt Nam đã tháo bỏ huy hiệu vứt xuống biển và hạ quốc kỳ lần cuối trên những con kình ngư một thời ngang dọc trên toàn lãnh hải Việt Nam Cộng Hòa.

Khi tôi được cử làm Tổng Hội Trưởng Tổng Hội Hải Quân và Hàng Hải VNCH tôi đã xúc tiến việc soạn thảo Hải Sử. Khởi sự là bài phỏng vấn Đề Đốc Lâm Nguôn Tánh, Đệ Nhất Tổng Hội Trưởng. Ngoài ra, Đô Đốc Trần Văn Chơn trong chuyến viếng thăm Virginia, và trong bữa cơm do Đô Đốc Zumwalt, Cựu Tư Lệnh Hải Quân Hoa Kỳ thiết đãi đã nhắc nhở tôi phải viết về Kế Hoạch Huấn Luyện của Hải Quân trong các năm 1969-1973. Bao năm qua tôi quá bận với công việc nhà trường, viết lách bài cho các báo Công Giáo và Hoa Thịnh Đốn Việt Báo cùng xuất bản vaiụ cuốn sách chuyển ngữ. Hè này nhờ có chút thì giờ và với sự yêu cầu của ông Trần Chấn Hải, đương kim Tổng Hội Trưởng, và ông Phan Lạc Tiếp, Trưởng Ban Hải Sử, tôi đã gấp rút hoàn tất bài này. Hy vọng đóng góp phần nào vào việc soạn thảo cuốn Hải Sử phần Huấn Luyện. Ước mong các niên trưởng và các bạn khác đã phục vụ tại các quân trường, Bộ Tư Lệnh, và các lực lượng trong thời gian huấn luyện để nhận lãnh từ tay người Hoa Kỳ sẽ bổ túc để cho bài này được đầy đủ và chính xác hơn. Nếu có sự gì sơ xuất hay thiếu sót xin cứ sửa sai.

Bùi Hữu Thư

Nguồn: http://nguyentin.tripod.com/dt_buihuuthu.htm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s